Thuần hóa chim rừng – Thú chơi đòi hỏi đam mê

Trong đời sống hoang dã, con chim được tự do bay nhảy, tự làm chủ bản thân và cuộc sống của mình. Nó có nhiều kẻ thù và cũng rất sợ kẻ thù. Và để sinh tồn thì một là chúng gắng sức, lắm khi liều lĩnh chống trả, hai là trốn chạy, nếu không muốn bị làm mồi ngon cho kẻ hiếp mình.

Bị bắt nhốt vào lồng, con chim do quá sợ người, lại lạ lẫm với môi trường nên chúng lại càng nhát hơn. Nhiều con do sợ quá mà đến nỗi bỏ cả ăn uống để kiệt sức dần mà chết. Số còn lại thì phải dần dà năm bảy tháng, thậm chí có con đến một vài năm mới thuần hóa được…

Như vậy, công việc thuần hóa một chú chim rừng không phải là một việc dễ. Vừa tốn nhiều công phu và nhiều thời gian. Có điều người nhiều kinh nghiệm thì làm công việc đó chóng vánh hơn, đờ phần vất vả hơn, lại có kết quả như ý. Còn người không kinh nghiệm thì phải tốn hao nhiều công của, tốn phí nhiều thời gian, mà lắm khi còn bị hỏng chuyện nữa!

Tuy ai cũng biết là việc khó, nhưng ai cũng đều ham thích được tự tay thuần hóa chim rừng, đế trước hết là rút tỉa kinh nghiệm, sau đó là đê coi tài nghệ của mình có thua sút thiên hạ nhiều không!

Bằng chứng cho thấy, như giá một con Chích Chòe Than nuôi được hai mùa, hiện nay chừng bốn trăm ngàn bạc, có người cho là đắt. Nhưng nếu mua một con Than con mới vài ba tuần tuổi, theo thời giá là năm chục ngàn; mỗi tháng trung bình ta phải tôn cho nó (tiền mua sâu gạo, cào cào, bột đậu phọng…) chừng 30 ngàn; vị chi mỗi năm phí tốn hết 360 ngàn. Nuôi hai mùa hết 720 ngàn… Đó là chưa nói đến công sức phải bỏ ra… Và điều đáng nói hơn nữa là… chưa chắc con chim con đó ta đã nuôi sống được!

Dù biết lỗ lã là vậy, khó khăn vất vả là vậy, nhưng người ta vẫn thích tự tay mình thuần hóa được một con chim rừng mà chơi cho vừa ý…

Nếu không có tính đam mê cao độ thì chắc chắn không ai lại làm nổi việc này.

Chắc Quí vị cung từng thấy có nhiều người cả ngày lúc nào cũng ngồi trước những chiếc lồng chim mà ngắm nghía một cách say mê như không hề biết chán? Có nhiều cụ già cứ mỗi buổi sáng sớm, chưa kịp điểm tâm đã vội vã leo lên xe đạp chạy đến bốn năm cây số để kịp mua cho được vài bịch cào cào về cho chim ăn… Mua mà như tranh giành, vì số cung thường không đủ số cầu, sợ chậm chân đến trễ hết hàng mua không được!

Ôi! Cụ lo cho con chim cảnh mà quên cả sự sống của bản thân mình! Điều đó chỉ có những người “đồng hội đồng thuyền” với cụ mới hiểu nổi mà thôi! Còn với người ngoài cuộc, có thể họ cho là cụ… chơi dại! Với người không biết thú chơi này thì ho sẽ cho là trò… vô tích sự cùng nên…

Có thể những tay chơi chim cũng biết rõ điều đó, biết chung quanh có lắm người dị nghị về mình nhưng do quá đam mê nên họ cứ “đường ta ta đi”, mặc cho thiên hạ nghĩ sao cùng được, phê phán ra sao cũng mặc!

Chọn được con chim có vóc dáng vừa ý mà ngắm đó là việc khó khăn, nhưng đó là chuyện nhỏ khởi đầu. Hằng ngày, người nuôi chim còn có biết bao nhiêu là công việc để… khổ sở vì chim! Nào vặt cẳng cào cào đút cho chim ăn, nào cho chim tắm nắng, trưa lại tắm nước, rồi vệ sinh lồng…

Ai nói những công việc đó ít tốn thì giờ và ít hao công sức?

Thế nhưng, mình mệt không sao, đói khát chút xíu cũng không màng, cứ lo cho chim đầy đủ mới yên tâm vừa bụng !

Nếu kể hết những chuyện con chim nó “hành” người nuôi nó ra sao thì chắc không ai tài nào kể cho hết chuyện. Thế nhưng, dù mệt đến mấy cũng vui, và dù có tốn hao bao nhiêu, đối với người nuôi họ cũng không cần nghĩ tới! Nỗi đam mê nuôi chim đã làm cho họ trở nên người dễ tính, và tìm được nguồn vui sống trong công việc của mình làm.

Lợi ích của việc nuôi chim và thuần hóa chim rừng là ờ chỗ đó. Nó giúp cho con người hướng tỉm giải trí lành mạnh, quên đi được mọi ưu phiền do cuộc sống đầy phức tạp mang lại… Dù là chỉ quên đi được trong thoáng chốc mà thôi !

Đến đây thì ai dám báo họ… chơi dại ? Và ai dám coi công việc này là… vô tích sự?

Xin đừng nói chi đến tứ đổ tường, chỉ so sánh việc “dụng tửu phá thành sầu” của nhóm đệ tử Lưu Linh với người nuôi chim để giải muộn, đủ thấy được thú vui nào lành mạnh hơn và thanh nhã hơn…

Bây giờ, xin trở lại vấn đề thuần dưỡng chim…

Tính nhát sợ người là cố tật của các loài muông thú, trong đó có loài chim. Vì vậy, ngoài vốn liếng kinh nghiệm thuần hóa chim bắt buộc cần phải biết đến, người nuôi chim còn cần đến đức tính nhẫn nại và nhất là nỗi đam mê càng nhiều càng tốt. Không đam mê không ai thuần hóa được con chim!

Chính nhờ tính đam mê cao độ mà người ta không màng nghĩ đến sự vất vả, không ngại khó khăn và coi sự tốn kém, dù nhiều hơn dự tính cùng chỉ là chuyện… nhỏ nhặt!

Con chim cất lên tiếng hót véo von, réo rắt nói lên niềm vui của chính nó, nhưng đồng thời cùng gây cho chủ nuôi một niềm khoái cám lâng lâng, xua tan được những u uất trong lòng… Những phút giây sảng khoái cần cho cuộc sông đó, lắm khi dùng tiền mua cũng không được!

Đó chính là điểm chính yếu để phong trào nuôi chim rừng càng ngày càng được nhiều người hưởng ứng, tán đồng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.