Thú chơi chim hót thi đá

Nuôi chim hót là một thú vui vô cùng tao nhã và lành mạnh, lại ít tốn kém như những trò giải trí khác, nên xưa nay rất được nhiều người ưa thích.

Hiện nay, phong trào nuôi chim hót rầm rộ nổi lên khắp nơi, gần như tỉnh thành nào trong nước cũng có. Nhiều câu lạc bộ, nhiều hội nuôi chim cảnh đã được lập ra, thu hút được rất đông hội viên, thường xuyên nhiệt tình sinh hoạt.

Đây là thú tiêu khiển vô cùng hấp dẫn: lại là phương thức tốt để dinh dưỡng tinh thần nên dễ dàng cuốn hút được số đông người tham gia, không phân biệt tuổi tác, giàu nghèo, sang hèn.

Với thú chơi chìm hót, thì tuổi tác và trình độ nào vào nghề cũng được, vì nuôi chim đâu đến nỗi khó khăn. Nếu ta chịu khó học hỏi sẽ trở thành một nghệ nhân nuôi chim có nhiều kinh nghiệm, không thua kém một ai.

Tất nhiên, nghề nào cũng vậy, trăm hay không bằng tay quen, tri hành phải hợp nhất thì mới có nhiều kinh nghiệm bản thân, và nghề mới có cơ tinh tiến. Mặt khác, nếu sự đam mê càng cao thì khó khăn vất vả mấy, ta cũng có thể vượt qua được dễ dàng.

Nuôi chim hót, nếu nuôi năm ba con nghe giọng hót để giải trí tiêu sầu thì không nói làm gì. Nhưng, nếu nuôi để kinh doanh thì đây cũng là một nghề “làm chơi ăn thiệt” vừa hấp dẫn vừa kiếm được nhiều tiền. Nghề nuôi chim còn kéo theo những nghề phụ thuộc khác như: làm lồng chim, làm cóng đựng thức ăn, chế biến thức ăn, nuôi sâu, bắt cào cào, lấy trứng kiến…, giải quyết được công ăn việc làm cho nhiều người.

Hơn nữa, mua chim hót mà bỏ tiền ra mua “chim thuộc” về nuôi không thú, tuy đỡ mệt, khỏi vất vả. Sự thật, phải tự mình thuần dưỡng con chim từ lạ thành quen, từ nhát đến dạn, tuy cực nhọc, tuy phải thức khuya dậy sớm, nhưng thú vị hơn.

Ai cũng biết, nuôi chim hót không phải là nghề dễ thực hiện, nhưng cũng không phải là quá khó. Chỉ đòi hỏi

người vào nghề có óc cầu tiến, có sự đam mê nuôi chim là được. Hai yếu tố cần thiết này giúp ta hăng say với nghề và rút ra được cho mình nhiều kinh nghiệm quý báu.

Đây là nghề không cực nhọc, nhưng nghệ nhân phải có nhiều kinh nghiệm và sự bền chí kiên tâm. Có thể ta mới giúp con chim rừng bắt về nhút nhát sợ người là thế, mà chỉ trong thời gian ngắn đã trở thành con chim thuộc, vừa dạn người vừa hót hay! còn “tay ngang” mới vô nghề, chim người là đã thuần, về mình lại nhát, chim người ta hót hay, về mình lại “mất lửa”, miệng câm như hến suốt ngày. Đôi khi chim còn lăn đùng ra chết mà người nuôi vẫn không biết tại sao?

Muốn có kinh nghiệm nuôi chim, tất nhiên ta phải có công học hỏi. Phải khôn khéo học hỏi ở người đồng điệu chung quanh, họ có kinh nghiệm nhiều năm trong nghề. Và học qua kinh nghiệm bản thân, nghĩa là vừa rút kinh nghiệm.

Nghề chơi rất lắm công phu, thờ ơ biếng nhác thì nghề làm sao tính? Chơi mà như vậy chỉ bị người ta vừa khinh thường vừa bỏ công.

Vẫn biết, người đời thường hay giấu nghề, không mấy ai thật tình chịu truyền kinh nghiệm cho người dưng nước lã cho người mối thân quen. Mà nếu họ có chút cảm

tình thì chắc gì họ đã chịu “rút ruột rút gan” ra mà chỉ dẫn tường tận cho mình từ đầu đến cuối, từ việc dễ đến việc khó? Họa chăng mình có liên hệ máu mủ, hoặc được nhận là… học trò cưng!

Muốn nuôi chim hót thành công, ta phải biết rõ kỹ thuật thuần dưỡng không những từng loại chim, mà còn ở từng giai đoạn tuổi tác của chim: chim non cần chăm sóc ra sao và cần đút những loại mồi gì cho thích hợp, chim trưởng thành ăn loại mồi gì cho đủ chất dinh dưỡng, chim đang thay lông nên có chế độ ăn uống ra sao… Đó là chưa nói đến việc chăm sóc cho chim, vệ sinh lồng…

Nói một cách khác, nuôi chim sống là chuyện không khó, người mới vào nghề cũng làm được. Nuôi chim cách nào cho chim mau “thuộc”, “có lửa” để hót hay, đó là chuyện không dễ chút nào!

Khổ nỗi trong nghề nuôi chim, kinh nghiệm của mỗi người mỗi khác, ít ai giống ai, và hình như cũng chẳng mấy ai thực bụng chịu phục ai! Vì vậy, tốt hơn hết là mình phải bắt tay học nuôi, và tự rút dần kinh nghiệm cho mình. Đó là cái vốn quý báu để vào nghề, ở nước ngoài, tài liệu sách báo được in ấn dồi dào, nhờ đó việc nghiên cứu mới dễ dàng, không sợ phải lầm đường lạc lối. Bằng chứng là trong nghề nuôi chim hót, người ta đã tiến bộ vượt bậc, như đã lai tạo được nhiều giống chim lạ, vừa đẹp vừa nổi tiếng hót hay.

Thì đấy! Chỉ mối giống Yến xanh (Vert) sống hoang dã tại quần đảo Canaries thuộc Đại Tây Dương, vóc dáng tầm thường, sắc lông không đẹp, thế mà chỉ sau bốn thế kỷ được sống trong đất liền, nhờ các nhà điểu học tài ba của nhiều nước mà lai tạo được nhiều giống Yến hót nổi tiếng cả thanh lẫn sắc, vượt xa con Yến rừng nguyên thủy ở đảo xa. Như nước Đức tự hào với giống Yến Saxon, Harz, nổi tiếng khắp thế giới do có giọng hót cực kỳ hấp dẫn. Ở Anh Quốc cũng lai tạo được giống Yến đen (Hắc yến) và Yến đỏ (Hồng yến) khác lạ và hót hay. Nước Pháp cũng lai tạo được giống Yến hót lông xoăn. Rồi Hà Lan, Trung Quốc, Nhật, Ý, Bỉ… nước nào cũng tự hào đã lai tạo được cho mình những giống Yến nổi tiếng, khác lạ…

Ngay cái việc chế biến thức ăn, và làm phong phú hóa màu sắc cho các loại chim hót, cũng càng ngày càng được các nhà điểu học bậc thầy nghiên cứu để cải tiến không ngừng, giúp cho người nuôi chim đỡ phần vất vả âu lo trong việc chế biến thức ăn đủ chất dinh dưỡng cao, mà chẳng cần cho ăn thêm sâu qui, hoặc cào cào, trứng kiến… vô cùng phiền phức và tốn kém.

Tóm lại, việc nuôi chim hót tuy khó mà dễ, chỉ đòi hỏi người nuôi phải có óc cầu tiến, phải có lòng đam mê để tạo cho mình nhiều kinh nghiệm. Càng nhiều càng tốt.

Trong cuốn sách nhỏ này, chúng tôi với tài thô trí khiển, cố gắng giúp quí vị mới bắt tay vào nghề nuôi chim hót, một vài kinh nghiệm nhỏ đẻ mạnh dạn bước vào nghề. Nghề chơi thật lắm công phu, do đó kinh nghiệm càng nhiều thì việc chăn nuôi mới có kết quả như ý được.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Gọi ngay
Messenger
Zalo chát
Bản đồ