Thế nào là con chim hót, chim đá?

Chim hót

Đã là chim rừng thì hầu như giống nào cũng biết hót, có giống hót rất hay, giọng như gió thoảng, như sương rơi, như tiếng thác đổ lưng trời… còn nhặt khoan réo rắt hơn cả tiếng kèn giọng quyển. Có giống tiếng hót khản đặc gần như tiếng kêu… Có giống lại có khả năng “nói gió” và bắt chước được tiếng người. Căn cứ vào giọng hót của chúng mà người ta đã phân biệt ra hai loại: chim để hót và chim nuôi để làm kiểng.

Chim nuôi hót tất nhiên là những giống chim có giọng hót thật hay. Ai nghe cũng hài lòng khoan khoái, muốn được thưởng thức mãi không thôi. Từ đó người ta có cảm tình với chim, và muốn nuôi cho bằng được…

Đại loại, chim hót có các giống sau đây: Yến hót, Sơn Ca, Họa Mi, Chích Chòe Than, Chích Chòe Lửa, Chích Chòe Đất, Khướu Bách Thanh, Vành Khuyên, Chóp Mào Cu Gáy. Những giống này, trừ Yến hót ra (chim nhà) đều là chim rừng. Người ta bắt chúng ở ngoài thiên nhiên rồi đem về thuần dưỡng dưới hai dạng chim non (còn nằm trong ổ) và chim bổi (chim đã trưởng thành).

Nuôi chim hót là nuôi để được nghe giọng hót, cho nên phải biết phương pháp thuần dưỡng để chim mau dạn dĩ, sớm thích nghi với cuộc sống “cá chậu chim lồng” tù túng, để tự tin mà cất tiếng hát vang lừng.

Chim hót thì có nhiều giống, gần như mỗi giống thích hợp với môi trường sống khác nhau, cho nên cách nuôi phải khác nhau. Ai nuôi giống chim nào thì phải biết rõ đặc tính của giống đó ra sao để tiện dưỡng nuôi và chăm sóc cho có kết quả.

Thường thì mỗi nghệ nhân thích nuôi một số giống chim hót nào đó, thậm chí có người chỉ hạp “gu” với một giống mà thôi, có người chỉ thích giọng Sơn ca nên trong nhà chỉ nuôi loại này, năm mười con, nghe cho thỏa thích. Có người chỉ bằng lòng với giọng Họa Mi, hay Chích Chòe chẳng hạn…

Người ta thường bảo “trăm người trăm tính”, mà cũng nhờ đó mà số lượng chim hót được thiên hạ nuôi càng ngày càng nhiều, chim cảnh trong nước cũng có mà ngoại nhập cũng được chuộng.

Gầy được con chim có giọng hót đúng sở thích, thật quý biết dường nào, không ai dại gì nhường cho người khác!

Thế nào là con chim đá?

Chim đá cũng từ giống chim hót mà ra, nhiều con lại còn hót hay hơn nữa là đằng khác.

Chim đá khác với chim hót ở điểm nó có vóc dáng to lớn hơn, mạnh khỏe hơn, những phần trên cơ thể thích ứng với việc đấu đá, ngoài tài năng hót hay của nó. Chẳng hạn như đầu to, chân khỏe, mắt lanh, mỏ mạnh, móng nhọn…

Người la lựa những con chim có ưu điểm đó ra để nuôi đá, nên gọi là chim đá. Nhưng không phải con chim nào có những nét mạnh của con chim “võ sĩ” đều là chim võ sĩ cả đâu! Người nuôi còn cất công chọn lựa ra những con chim hay, nghĩa là những con chim thật sự hung dữ, được trời phú cho những “ngón nghề” độc hiểm như khóa chân, khóa cổ, mổ đầu, lấy móng… khiến kẻ địch phải thất thủ chịu thua! Đó là những con chim xuất sắc mới lựa ra nuôi, vì thế đá là do ở chim chứ con người không tài nào “dạy dỗ” cho nó được.

Có tài của người nuôi chim đá là làm sao nuôi cho con chim sung lên, với cách cho ăn, với cách chăm sóc theo kinh nghiệm riêng. Ngoài ra, họ còn có cặp mắt chuyên môn biết đến lúc nào là con chim đủ lửa để đem ra đấu đá được.

Với sức người thì chỉ hơn thua nhau ở chỗ đó, còn tất cả đều phó thác vào tài năng sẵn có của con chim.

Nhưng, chim có tài mà gặp người nuôi thiếu kinh nghiệm thì cái tài đó cũng vô dụng mà thôi! Nội cái khâu ăn uống thôi mà định liệu không đúng mức bổ dưỡng cần thiết, cũng đủ làm con chim suy, làm sao đủ sức tung đòn sấm sét được?

Ví dụ: Con chim Họa Mi nuôi đá có một chế độ ăn uống thật khoa học:

  • 01 lon gạo rang vàng.
  • Nửa lon bột đậu phộng.
  • 01 lon sâu khô.

– 10 lòng đỏ trứng gà luộc chín, bóp nhuyễn với hỗn hợp trên tạo thành một thực đơn vừa bổ vừa “nóng”. Chim đá không cho ăn sâu tươi, ít ra nửa tháng trước khi đấu đá

Và trước đó một tuần cũng không được tắm. Đó là chưa nói phải đủ mọi cách để chim bớt hót được chừng nào hay chừng nấy.

Có người còn cho chim đá ăn thêm các chất bổ dưỡngkhác như dái gà tơ, thịt chim ó, thịt rắn hổ mang…

Công thức của mỗi nghệ nhân có thể khác nhau chút đỉnh.

Tóm lại, lựa được con chim đá đã khó, mà ra công nuôi nó lại càng khó khăn hơn, vất vả hơn. Thế nhưng, để thỏa mãn cái thú đam mê của mình, xưa nay đã mấy ai “dám” hở môi than thân trách phận. Chim thắng thì vui. mà có lỡ thua thì cũng… hẹn với lòng: thua keo này ta bày keo khác vậy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.