Phong trào nuôi chim rừng

Nuôi chim rừng là một thú vui vô cùng tao nhã, hợp với sở thích của nhiều người, lại thích hợp với mọi lứa tuổi nên thời nào, nơi nào cũng có lắm người đam mê.

Ngày nay, do càng ngày càng có số đông người tham dự nên đã đẩy phong trào nuôi chim rừng hết sức náo nức đông vui. Từ thành thị đến thôn quê, gần như nơi nào cũng có những “Chợ chim”, hay những gian hàng bán chim, hoặc những xe bán chim dạo đi khắp hang cùng ngõ cụt để mời chào khách chơi chim.

Ngay tại thành phố Hồ Chí Minh, thời trước chỉ có một chợ chim duy nhất ở vùng Chợ Cũ, sau dời về góc đường Lê Lai, rồi dời về đường Trần Quốc Toản (nay là đường 3 tháng 2). Ngày nay thì đã có ba chợ chim: Chợ Cầu Mống, chợ chim đường Lê Hồng Phong và chợ chim Thuận Kiều. Đó là chưa kể những điểm bán chim tại tư gia mà khắp quận, huyện nào cũng có…

Người nuôi chim thường tụ tập đến các chợ đên các điểm bán chim để mua chim, để mua thức ăn cho chim như sâu gạo, cào cào, hột kê và những thức ăn bột đã pha chế sẵn. Những ngày lễ hoặc chủ nhật, chợ chim là nơi tụ họp đông đảo của nghệ nhân chuyên nghiệp và những người nuôi chim tài tử, sinh hoạt giữa kẻ mua người bán rất nhộn nhịp.

Đó là chưa nói đến hàng ngày ở các Câu lạc bộ, ở các tụ điểm chơi chim lớn như Công viên Văn hóa thành phố, ở nhà hàng Phong Lan Phú Thọ, và các tụ điểm chơi chim khác cũng tấp nập nhiều nghệ nhân mang chim đến tập dượt, đồng thời trao đổi với nhau những kinh nghiệm nuôi chim, hoặc mua bán đổi chác với nhau…

Điều đáng ghi nhận ở đây là sự hòa hợp chân tình và cởi mở giữa những người có chung sở thích với nhau, không phân biệt tuổi tác cũng như địa vị trong xã hội.

Chuyện xung quanh con chim và việc thuần dưỡng chim cảnh, có biết bao nhiêu điều đáng nói, biết bao nhiêu điều cần học hỏi để bàn bạc trao đổi với nhau một cách say mê…

Có khi người ta tụ lại một góc bãi, hoặc cuối sân để đánh giá giọng hót của một vài con chim bậc thầy đang trố tài khoe mẽ… Có để tâm học hỏi được nhiều kinh nghiệm của người đi trước thì việc nuôi chim rừng mới thú vị hơn nhiều. Do đó, việc trao đổi kinh nghiệm cho nhau là điều ai cũng muốn nghe, ai cũng cần học hỏi.

Một khi đã say mê thì người ta không ngại khó khăn vất vả. Người nuôi chim ít ai lại tiếc “giấc ngủ nướng” lúc ban mai, dù đó là cụ già trọng tuổi. Chim vốn hót vào lúc tinh mơ để chào đón bình minh, thì người nuôi chim cũng đã sẵn sàng chuẩn bị xe cộ để… đi mua cào cào cho chim ăn buổi sáng. Thực ra, chẳng mấy ai cưng chim đến độ đó, do người ta sợ chậm chân đi trễ sẽ hết cào cào “ngon” do số cung không đủ với số cầu.

Những người đi bán cào cào, thức ăn khoái khẩu của các giống chim rừng, đâu phải là ít, họ cũng biết “buôn có bạn, bán có phường”, người nào cũng ràng sau xe một cái “giỏ” thiệt to, thế mà mới sáng bảnh mắt cái “chợ” này đã dẹp!

Ai cũng biết nuôi chim là việc tốn nhiều thì giờ và cũng có phần vất vả, nhưng bù lại cũng có lắm niềm vui. Nuôi con chim bổi sống được là một điều mừng, luyện cho chim hót hay cũng là điều đáng hãnh diện, đồ là chưa nói đến nỗi mừng quá lớn khi chim giựt môn thi hót, thi đá… Và, đừng nghĩ chi cao xa, sau những giờ làm việc mệt nhọc được nghe tiếng chim hót, hoặc nghe một câu chim nói sõi tiếng người cũng đủ giúp ta phấn chấn tinh thần, quên đi được phần nào mệt nhọc…

Có lẽ đó là lý do chính đáng khiến nhiều người nghĩ đến việc nuôi chim rừng. Có nhà nuôi một hai con, nhưng có nhà nuôi đến hàng chục con, thường thì đủ giống…

Nuôi chim tất nhiên là tốn kém. Tốn kém thức ăn thì không đáng bao nhiêu. Nếu chỉ nuôi một vài con chim rừng để nghe tiếng hót cho vui thì bất quá mỗi ngày nhịn một cữ cà phê với vài điếu thuốc cũng đủ. Cào cào và sâu tuy đắt, nhưng bầu diều của chim chỉ nhỉnh hơn hột bắp thì tốn kém bao nhiêu!

Cái tốn đáng lo là tiền mua con chim, và kế đó là chiếc lồng nhốt con chim quí nữa.

Chim thì có nhiều giá. Một chú Chích Chòe Than loại bổi (chim rừng đánh bầy về) giá khoảng bảy ngàn bạc; con chim con cũng độ ba chục là cùng. Thế nhưng, mua một con Chích Chòe Than nuôi được vài ba mùa (tiếng nhà nghề mỗi mùa là một năm) nhất là chim trong thời kỳ “có lửa” có giá đến bốn năm trăm ngàn bạc!

Nhưng, tốn tiền mua chim không ngán bằng tiền bỏ ra mua sắm chiếc lồng. Lồng thì có nhiều hạng: hạng thường nhất là hạng “lồng chợ”, giá từ hai đến bốn chục ngàn. Còn hạng lồng “xịn”, lồng “đặt” hoặc “lồng nhập”, trả bạc triệu nhiều khi chưa tới giá.

Ai cũng biết có con chim hay thì phải nhốt vào chiếc lồng quí mới xứng hợp, thế nhưng đây không phải là cách đề đua đòi mà phải lo “liệu cơm gắp mắm”. Giàu có thì mặc sức chơi để khỏi thua chị kém em, nhưng nghèo mà đi vay nợ chịu lời để chơi cho thỏa chí thì thật đã “vung tay quá trán”.

Nhiều người nuôi chim cố sắm chiếc lồng cho đẹp, thật đắt giá, còn con chim bên trong hay dở cũng không sao. Những người này không đáng mặt là nghệ nhân chơi chim, mà là kẻ đua đòi, thích làm sang, thích khoe của đã là nuôi chim thì phải có con chim không hay thì cũng phải thuộc loại khá mới vừa lòng mãn ý, còn chiếc lồng… bất quá cũng là thứ để trang trí mà thôi. Có chiếc lồng chợ tầm thường mà nhốt con chim hót thật hay còn được ngưỡng mộ hơn là có chiếc lồng chạm với đồ tiện bằng ngà voi mà bên trong lại nhôt con chim tồi, thấy bóng người là nhảy loạn xạ…

Trong nghề nuôi chim rừng, người ta phục nhau không ở chỗ giàu sang, mà là sự đam mê, nôm na gọi là “máu mê”, đây là đức tính tốt cần thiết giúp người nuôi chim rừng gặt hái được thành công tốt đẹp trong thú chơi đầy tính nghệ thuật của mình.

Có đam mê người ta mới chịu thương chịu khó trong việc chăm sóc, thuần dưỡng con chim trong từng giai đoạn một. Thiếu đi đức tính quí hóa này thì nuôi con chim hay cũng thành chim dở, thậm chí còn bị chết hàng loạt cũng nên…

Thường thì cái gì đã gọi là phong trào thì có khi lên khi xuống, nhưng với phong trào nuôi chim rừng thì chắc chỉ có tăng mãi với thời gian, vì đây là thú vui tao nhã và lành mạnh được đông đảo người đời ưa thích nhất.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.