Chim Sơn Ca – Chàng Trương Chi của thế giới loài chim

Trong làng chim hót rừng thì Sơn Ca và Họa Mi là hai giọng chim được người đời xưa nay truyền tụng là có giọng hót hay nhất, vượt trội nhất so vói các giống chim hót khác. Điều này quả thật không ngoa chút nào, vì thực tế giọng hót của chúng quả là xuất sắc.

Vài nét về chim Sơn Ca

Sơn Ca và Họa Mi, ai là giọng ca vàng của thế giới loài chim?

Tất nhiên, giọng mỗi chim có một làn điệu khác nhau nhưng khi đã được nghe qua thì chắc chắn ai cũng ngợi khen, và muốn được nghe mãi.

Một con thì ở núi rừng, một con thì ở đồng ruộng thế nhưng chim nào cũng nhát người. Chúng còn có một điểm giống nhau nữa là tuy có giọng hót nổi tiếng như nhau, nhưng bộ lông của chúng lại xấu như nhau. Có thể nói bộ lông của Họa Mi màu vàng cháy, quê mùa nhưng trông còn đẹp, còn bộ lông của Sơn Ca thì dù người dễ tính đến đâu cũng không dựa vào cớ nào để khen được: bộ lông của Sơn Ca màu xám lọt, trên lưng và cánh lại có nhiều sọc đen y như bộ lông của chim Mỏ Nhát tức Rẽ Gium (Kapella gallinago gallinago), hoặc như chim Choắt mỏ thẳng (Limosa limosa melanuroides). Thật ra trời sinh cho Sơn Ca bộ lông lấm lem này là để cho chúng dễ lẫn lộn trong bờ trong bụi, trong đám cỏ rác mà không bị kẻ thù phát hiện. Thế nên nhiều người mới gọi Sơn Ca là chàng Trương Chi của thế giới loài chim.

Hai giống chim này trong nước mình đều có, và với số lượng nhiều, thế nhưng từ trước đến nay người ta chỉ chú trọng nhiều đến việc nuôi Họa Mi, chứ chim Sơn Ca thì số người nuôi rất ít.

Lý do là nhiều người nghĩ rằng giống chim này khó nuôi, đồng thời họ lại đánh giá sai lầm về tài nghệ của Son Ca trong nước, cho rằng có giọng hót tầm thường không bằng chim của Hồng Kông chẳng hạn. Do đó, dù biết giá chim nhập rất cao mà thiên hạ cũng đổ xô nuôi chim nhập!

So sánh giữa Sơn ca nhập và Sơn Ca Việt nam

Người ta nhập chim, đồng thời cũng nhập luôn lồng, nghĩ rằng con chim tài danh quí hóa như vậy phải được nuôi trong lồng ngoại mới xứng với nó. Tất nhiên thú chơi này một thời là thó chơi của nhũng người giàu có, vì có nhiều tiền lắm bạc người ta mới có khả năng nhập chim và lồng từ nước ngoài về!

Quả thật, bốn năm mươi năm trở về trước, những thợ làm lồng trong nước mình ít có mấy ngưòi có tay nghề cao chạm trổ được chiếc lồng Sơn Ca vừa ý như lồng của Hồng Kông vậy. Mãi sau này, nhiều người mới bắt chước kiểu cách của lồng ngoại để làm ra chiếc lồng vừa đẹp vừa bền vừa có kiểu dáng mới không thua kém gì hàng ngoại.

Trở lại vần đề Sơn Ca trong nước thì càng ngày giới nuôi chim mới đánh giá đúng mức được từng giống chim từ Nam chí Bắc, và phải nhìn nhận Sơn Ca nước mình có giọng hót không thua kém chim của Tàu. Và từ đây họ không mơ ước đến việc nuôi chim ngoại nhập nữa, chỉ tốn tiền vô ích mà thôi.

Chim Sơn Ca trong nước vừa rẻ lại vừa nhiều, dọ đó không cần phải nhiều tiền lắm bạc mà giới bình dân cũng đủ sức nuôi được.

Tuy nói là từ Nam chí Bắc đều có, nhưng không phải vùng nào trên khắp đất nước cũng có giống chim này sinh sống cả.

Sơn Ca tập trung sống từng vùng, nơi nào có đồng cỏ có ruộng đồng nương rẫy, nghĩa là có người trồng trọt hoa màu là chúng đến cư ngụ. Người ta cũng thấy chúng xuất hiện ở các đồi núi và các động cát dọc theo bờ biến…

Ở thì tập trung một nơi, nhưng khi kiếm ăn thì chúng phải tỏa đi khắp. Thức ăn của chúng là các loại côn trùng nhỏ như giun dế, cào cào non… mà những loại côn trùng này thì chỉ có nhiều ở nơi trong hoa màu hay ở các dồng cỏ.

Sơn Ca thì sống nhiều vùng, nhưng không phải nơi nào chúng cũng hót hay cả. Nhiều nghệ nhân có nhiều kinh nghiệm trong nghề chơi Sơn Ca lâu năm đều đánh giá Sơn Ca của Quảng Ninh (Bãi Cháy) có giọng hót hay nhất không thua gì Sơn Ca của Trung Hoa.

Giống Sơn Ca Bãi Cháy vừa lớn con vừa đẹp mã, nên từ lâu đã được các nghệ nhân nuôi Sơn Ca trong nước chọn nuôi.

Sơn Ca sinh sống ở Huế giọng hót cũng hay, lớn con và vóc dáng không thua gì chim ở Bãi Cháy. Lông Sơn Ca Huế màu vàng nghệ, trán có vân vảy cá nhìn là phân biệt được ngay. Đặc biệt là giống ở Huế nuôi mau dạn, nên ai cũng ưa chuộng.

Đà Nẵng cũng có giống Sơn Ca trán có vân khía. giọng hót cũng khá hay.

Trong Nam thì có giống Sơn Ca ở vùng Bà Điểm Hốc Môn giọng hót rất hay, nhưng nhiều người ngại nuôi vì quá nhát, nuôi lâu dạn người, mà bộ lông cũng không được sắc sảo như các giống vừa kể trên.

Tuy ai chê cứ chê, giống Sơn Ca Bà Điểm ngày nay cũng được nhiều nghệ nhân chọn nuôi, và giá cả nó tương đối thấp.

GIỌNG HÓT:

Sơn Ca có giọng hót thật hay, và cách phô diễn giọng hót của nó cũng rất đặc biệt. Khi bàn đến giá trị của giọng hót Sơn Ca, chắc chắn người ta phải nghĩ ngay đến cách phô diễn này.

Trước hết xin bàn đến giọng hót. Giọng của Sơn Ca không chan chát như giọng Họa Mi mà rất thanh tao mặc dầu cũng có âm vút cao nhưng rồi lại thanh tao êm nhẹ. Cái hay của giọng Sơn Ca là rất giàu âm điệu, lắm tiết tấu lại được chim khéo léo luyến láy rất tài tình.

Giọng của chim Sơn Ca hót ngoài đồng nội, nếu được may mắn nghe hết trọn khúc hót của nó thì ai cũng say mê, có thể nó còn quyến rủ hơn khi chim hót ở trong lồng.

Đó là giọng hót, còn cách phô diễn giọng hót thì rất đặc biệt.

Ở ngoài đồng nội, Sơn Ca chỉ sống chui róc trong các lùm cỏ để kiếm ăn, đồng thời cũng trốn lánh kẻ thù giết hại cho nên ít khi chim đứng dưới đất mà hót. Khi hót, chim cất cánh bay bổng lên trời, và cứ thế vừa bay vừa hót. Giọng hót của nó hòa quyện với gió, tràn ngập trong không gian, cho nên tiếng hót cứ rền ngân trong gió nghe như gần như xa… Cho đến khi cánh chim chìm khuất trong mây mà âm thanh giọng hót của nó như còn phảng phất cả một góc trời. Chắc chắn ai được nghe Sơn Ca tung cánh lên mây hót thoải mái ngoài trời như vậy, dù chỉ một lần cũng không dễ gì quên được.

Nuôi trong lồng, Sơn Ca cũng tìm một chỗ cao nhất ở trong lồng là mặt để đứng hót. Khi cao hứng chúng còn chấp chói cánh bay lên bay xuống trong khoảng trống từ đế lồng lên đến nóc lồng rất nhiều lần để hót. Cách biểu diễn này quả thật là độc đáo, chúng ta không thể tìm thấy được ở bất cứ một giống chim hót rừng nào.

Và cũng chính vì mong được thưởng thức nét biểu diễn độc đáo này nên nhiều người mới mê nuôi Sơn Ca.

Sờ dĩ chúng tôi nói như vậy là như bạn đã biết là nuôi Sơn Ca không dễ như nuôi các giống chim khác. Điều này sẽ xin trình bày vào những trang sau.

MÙA SINH SẢN CỦA CHIM SƠN CA:

Mùa sinh sản của Sơn Ca thường sớm hơn các giống chim khác độ một vài tháng. Ở trong Nam thì Sơn Ca bắt đầu sinh sản từ tháng hai âm lịch.

Chúng tuy không sống thành bầy đàn như sắc Ô, Két… nhưng đến mùa sinh sản lại rủ nhau làm tổ kề nhaụ tập trung lại quanh một vùng để trông coi lẫn nhau, cũng có nghĩa là để họp lực để chống lại kẻ thù theọ phương thức của chúng.

Kẻ thù của Sơn Ca: Đó là rắn, chuột, chồn, kỳ đà, cò, diều hâu, cắt… khi đã phát giác ra nơi chim Sơn Ca làm tổ, thì những con thú dữ này liền tìm đến để ăn trứng và ăn cả chim con. Còn phản ứng của Sơn Ca cha mẹ là chỉ còn cách báo động cho nhau để dẫn lũ con chui rúc xuống các bụi cỏ mà trốn tránh.

Chính vì kẻ thù hung tợn quá nhiều như vậy, nên số Sơn Ca con còn sống sót sau mùa sinh sản thường không được bao nhiêu.

Giống chim này khi hót thì tung mình bay lên trời cao để thả ra từng câu hót, nhưng khi làm lổ lại làm ngay sát mặt đất cho nên ổ con, ổ trứng mới dễ làm mồi cho rắn, cho chuột và nhiều loài bò sát khác.

Tổ chim Sơn Ca rất đơn sơ, chúng chỉ chọn những lõm đất có sẵn như lỗ chân trâu, rồi tha rác rến về xây một chiếc tổ mong manh, khi gặp gió to có thể cuốn tổ phăng đi một cách dễ dàng ! Một cái tổ như vậy đôi khi còn dùng đi dùng lại đẻ đến vài ba lứa con, bằng cách đẻ xong một lứa, chim cha mẹ lại tha rác về tấp lên trên thêm một lớp mỏng nữa để chim mẹ vào đẻ lứa con sau…

Chỉ những khi bị kẻ thù đến tấn công quá mức thì Sơn Ca mới rủ nhau tìm một nơi an toàn khác mà làm tổ, còn nếu cảm thấy an bình thì mùa sinh sản năm tới chúng cũng rủ nhau về chỗ cũ để làm tổ.

Kẻ thù nguy hiểm nhất của Sơn Ca mà chúng tôi chưa nói đến đó là con người. Người ta đi săn bắt Sơn Ca không phải kiếm thịt để ăn, vì Sơn Ca còn ít thịt hơn con chim sẻ. Họ bắt Sơn Ca bổi và Sơn Ca con để về nuôi hót. Con người khi đã ra tay thì vô cùng tàn bạo, họ bắt bằng lưới, và môi lần bố ráp là huy động cả nhóm đông người.

Thế nhưng, bắt được tận tổ của Sơn Ca không phải là việc dễ dàng mà bất cứ ai ai cũng làm được!

Con Sơn Ca ngụy trang nơi làm tổ của chúng rất kheo và tài tình, nhiều khi ta còn phải học hỏi sự khôn ngoan của nó nữa. Khi ra khỏi tổ để đi kiếm mồi phương xa, Sơn Ca không bay vút lên trời ngay mà phải lầm lũi chui rúc cách xa tổ một đoạn khá xa có khi đến vài mươi thước mới cất cánh bay lên. Và khi trở về tổ, chim cũng khôn ngoan không nhắm hướng tổ mà bay thẳng xuống. Nó đáp xuống một quãng xa, rồi mới lầm lũi chui rúc trong cỏ mà lần mò về tổ.

Nhiều người bẫy Sơn Ca thường hiểu lầm, cứ nhắm đúng nơi Sơn Ca cất cánh bay lên và nơi Sơn Ca đáp xuống để tìm tổ mà bắt thì đời nào thấy được! Chừng tìm ra được nơi làm tổ của nó thì gia đình Sơn Ca đã tìm cách trốn lủi vào bụi bờ từ lâu rồi!

Trời sinh ra giống Sơn Ca cũng rất khôn, chim cha mẹ đã tinh ranh mà chim con cũng khôn trước tuổi. Chim con độ một hai tuần tuổi đã khôn ngoan, chúng nó chưa đủ lông đủ canh để bay, nhưng khi gặp biến cũng bươn bả chui rúc theo chim cha mẹ vào những nơi an toàn để trốn tránh kẻ thù. Khi yên ổn, chim cha mẹ có cách riêng để rít gọi bầy con trở về tổ lại.

THỨC ĂN CỦA SƠN CA:

Sống ngoài trời, Sơn Ca ăn các loại côn trùng mà sống, nhưng khi nuôi trong lồng thì người ta tập cho chim ãn thức ăn mới do chủ nuôi chế biến ra.

Có người cho Sơn Ca ăn tấm gạo rang trộn trứng như thức ăn của Họa Mi hay chim Khướu mà chúng tôi đã trình bày ở đoạn trên.

Có ngưòi lại dùng ruột kê trộn trứng, theo công thức một kí lô ruột kê thì trộn với hai mươi lòng đỏ trứng gà (hay trứng vịt). Tất nhiên ta cũng rang kê cho vàng rồi mới bóp nhuyễn tròng đỏ trứng gà với kê rồi đem phơi khô.

Hai loại thức ăn này cho Sơn Ca ăn đều đem lại kết quả tốt cả.

Ngoài thức ăn chính đó ra, bạn nên cho chim ăn thêm cào cào non, hoặc sâu tươi, hay trứng kiến nữa. Những thức ăn phụ này nếu được cho chim ăn mỗi ngày thì rất tốt. Trong trường hợp tìm không ra cào cào hay sâu tươi, thì bạn có thể thay thế bằng thịt bò vụn. Chim Sơn Ca vốn thân mình nhỏ nên ăn thức ăn không nhiều, do đó ta cần phải bồi bổ thường xuyên cho nó để chim lúc nào cũng sung sức.

LỒNG NUÔI CHIM SƠN CA:

Lồng nuôi Sơn Ca là loại lồng đặc biệt, nó khác với lồng nuôi các giống chim hót rừng khác, ở kích thước cũng như kiểu dáng.

Do chim Sơn Ca khi hót thì phải bay lên thật cao, nên lồng Sơn Ca phải có chiều cao hơn loại lồng bình thường.

Thường thì người ta nuôi Sơn Ca bằng ba kiểu lồng sau đây:

  • Loại lồng thấp cao khoảng bốn mươi phân, dùng để nuôi chim con.
  • Loại lồng trung, có chiều cao khoảng sáu, bảy tấc để nhốt chim lớn. Kể ra loại lồng có chiều cao này vẫn chưa đủ sức cho chim bay, nhưng nếu trần nhà bạn quá thấp thì tạm dùng loại lồng trung này vậy.
  • Loại lồng cao có chiều cao từ thước hai, thước năm, thậm chí có người đặt làm đến thước tám, hai thước. Đó là những nhà có trần quá cao, nên treo lồng này mơi xứng hợp. Lồng càng cao thì con chim sống càng thoái mái, chứ không gây trở ngại gì cả cho sự sinh sống của nó.

Đó là sự khác lạ về kích thước, còn sự khác lạ về kiểu dáng là giữa lồng có gắn một vật hình nấm từ đáy lồng nhô cao lên gọi là “đế”, có nơi gọi là “dù”. Cái đến này có chiều cao có thể năm phân (dành cho chim con), một tấc (dành cho chim có tháng tuổi lớn hơn) và vài ba tấc dành cho chim lớn, trưởng thành.

Chiều cao của dù còn tùy thuộc ở chiều cao của chiếc lồng đang nuôi chim nữa. Hễ lồng thấp thì dù phải thấp, và lồng cao mới dùng loại dù cao mới cân xứng. Khả năng của Sơn Ca có thể lên được dù cao đến bốn, năm tấc.

Dù hay đế là nơi chim thường đúng lên đó để hót, thay vì bay lên cao. Mà chim khi hót có bay lên cao cũng đứng từ đỉnh dù mà bay lên bay xuống nhịp nhàng. Do đó, lồng chim Sơn Ca mà không thiết kế cây dù này thì không đúng cách.

Mặt khác, lồng nuôi Sơn Ca còn một điểm khác lạ nữa là do đáy lồng trải cát (thay vì lót bố) nên phần dưới của lồng là vách kín, có chiều cao độ năm sáu phân để khi chim vùi vào cát (tắm cát) cát sẽ được giữ lại không văng tung tóe ra ngoài.

Chim Sơn Ca không có thói quen tắm nước, nó cũng như gà, chỉ biết vùi mình vào cát một hồi sau đó đứng dậy rũ lông cho sạch là lấy làm thích thú lắm.

CÁCH NUÔI CHIM SƠN CA CON:

Do bản tính chim Sơn Ca bổi quá nhát người, nên nguời ta mới thích nuôi Sơn Ca con. Mặc dầu ai cũng biết nuôi Sơn Ca con rất khó nhọc, tốn nhiều công của mà kết quả có thể không ra gì.

Ít ai có tài đoán trước được bầy chim Sơn Ca con trước mặt con nào là trống nào là mái, nên khi nuôi Sơn Ca con ai cũng nuôi số nhiều. Kẻ nuôi ít lắm cũng vài ba con, người nuôi nhiều thì cả chục con, để sau này lựa lại.

Sơn Ca con cứ lớn dần nhưng đến tháng tuổi thứ bảy trở đi chúng mới chịu mở miệng hót. Con nào hót sớm thì tháng thứ năm đã chịu lên cầu đứng hót rồi, nhưng cũng có con kém môi kém mép đến chín mười tháng tuổi, hoặc hơn mới chịu tiết lộ cho chủ biết giới tính của mình.

Giống Sơn Ca chim trống mới hót, còn chim mái thì không. Vì vậy, hễ con nào biết hót thì đó là chim trống được bắt nuôi riêng. Con nào chưa thấy hót thì chủ cứ ráng nuôi thêm với hy vọng may ra đó là chim trống… Chim Sơn Ca mái thì chỉ thả vào rừng cho nó tiếp tục sinh sản, chứ không ai nuôi cho tốn kém.

Với Sơn Ca còn non tháng tuổi bạn nên nuôi chung với nhau. Chim còn non ngày tuổi thì ta làm tổ nhân tạo để chúng ngủ được ấm áp. Bạn nhớ đút mồi cho chim đầy đủ để lúc nào chim cũng đươc ăn no ngủ âm, và như thế mới mau lớn được.

Mồi đút cho Sơn Ca con là cào cào non, hay thịt bò xắt nhỏ để cho chim dễ nuốt. Chim có ngày tuổi gần một tháng thì nên nhúng cào cào hay thịt vào kê trứng đễ tập cho chim quen dần với thức ăn mới. Việc đút mồi và cho chim uống nước phải lo chu đáo, vì chim con sẽ suy sức nếu bị đói khát, dù chỉ trong một buổi mà thôi. Chừng nào chim Sơn Ca con đã tự biết ăn thì công việc này của chủ nuôi mới ngưng hẳn được.

Nuôi Sơn Ca con muốn được dạn người, thỉnh thoảng bạn nên lại gần lồng và cho tay vào ve vuốt chúng để tạo sự thân thiện. Việc làm này phải áp dụng từ lúc chim còn non tháng tuổi, nếu để hai tháng mới tìm cách tiếp cận với chim con thì e rằng đã trễ, vì Sơn Ca con được hai tháng tuổi đã biết sợ người rồi!

Từ tháng tuổi thứ hai trở đi, Sơn Ca con được nuôi vào loại lồng thấp, có sẵn dù để chúng tập nhảy lên. Mỗi lồng nên nuôi vài ba con là nhiều, có như vậy bạn mới dễ kiểm soát chúng. Bạn cần theo dõi để biết chúng sinh sống có tốt không, đã tập lên được dù chưa, có con nào đã biết hót hay chưa biết hót.

Nên như Sơn Ca lớn tháng tuổi, nhất là khi đã biết hót rồi mà không biết lên dù thì giá trị của nó sẽ rất thấp, không được ai ưa chuộng. Nói cách khác, khi hót mà chim chỉ đứng dưới cát mà hót, dù giọng có thật hay, sắc vóc có đẹp đi nữa thì con Sơn Ca đó cũng mất giá trị. Điều đạt yêu cầu khi hót là chim phải đứng trên dù mà hót hoặc tốt hơn nữa là bay lên bay xuống mà hót.

Do đó mà khi thấy chim con biết đứng trên dù thì chủ chim rất hài lòng.

Khi Sưn Ca biết hót, thì chúng được nuôi riêng mỗi con một lồng để được tập hót cho giọng khởi sắc hơn.

CÁCH NUÔI CHIM SƠN CA BỔI:

Son Ca bổi là chim lớn tuổi đời nên rất nhát. Cả đời chúng đâu sống gần người, cứ tìm cách lẩn tránh người, nên khi bị bắt nhốt trong lồng bảo sao chúng không khiếp vía lên được.

Thực tế ở ngoài thiên nhiên ít ai trông thấy được rõ ràng hình dáng chim Sơn Ca ra sao, vì chúng vừa thấy dáng người đi lại từ xa đã vội vàng tìm cách lẩn trốn vào bụi vào bờ hoặc nép mình dưới các bụi cỏ dại. Hơn nữa giống chim này lúc nào cũng lầm lũi trong cỏ chứ đâu có qua lại nghênh ngang ngoài đường, dù là lối mòn cũng vậy, thì ai tài nào thấy được nó.

Vì vậy, bắt chim Sơn Ca bổi cần phải đi nhiều người để tiện bề lùa chúng về một hướng mà mình định sẵn, mà tại đó đã có tấm lưới dài vây sẵn. Mọi người cứ dàn hàng ngang với sào dài hay gậy gộc để lùa chúng đi tới. Và việc này phải tổ chức vào ban đêm tiện hơn ban ngày. Ban đêm chim bị quáng mắt, không biết tìm hướng để bay nên chỉ còn cách tránh tiếng động phía sau mà lầm lũi chạy về phía trước.

Sơn Ca bổi bắt về lắm con bị thương tật. Tất nhiên những chim đó phải được loại bỏ, và chỉ nuôi những chim lành lặn mà thôi.

Sơn Ca bổi rất nhát người, do đó nếu không biết cách dưỡng nuôi thì khó sống lắm. Bạn thả chim vào loại lổng thấp, bên trong treo sẵn cóng sâu tươi hoặc trứng kiến, là những thức ăn thích khẩu của nó. Ngoài ra còn có cóng nước, và nên phủ áo lồng để chim bớt sợ.

Bạn nên treo chim vào nơi yên tĩnh nhất trong nhà, nơi vắng cả tiếng người nói chuyện lao xao đừng nói chi đến tiếng ca hát trong máy truyền thanh truyền hình vọng lại. Những thứ âm thanh lạ đó do trong đời chúng chưa từng nghé, nên càng nghe càng thêm sợ hãi.

Nếu chim chịu ăn mồi là chim chịu sống, lúc đó bạn trộn thêm chút ít kê trộn trứng vào sâu hay trứng kiến để Sơn Ca bổi tập ăn quen dần với thức ăn mới mà trong đời chúng chưa hề được ăn…

Tóm lại, về việc này, nuôi Sơn Ca bổi cũng giống như cách nuôi các giống chim hót bổi khác.

Sơn Ca bổi càng nuôi lâu năm càng dạn dần ra, nhiều con cũng chịu mau mồm mau miệng, chưa thuần dưỡng được bao lâu chúng đã chịu mở miệng hót. Tất nhiên giọng hót của chim bổi bao giờ cũng hay hơn giọng của Sơn Ca con, vì giọng hót của nó là chất giọng rừng.

Đây là lý do chính khiến nhiều người chịu nuôi chim Sơn Ca bổi.

LUYỆN SƠN CA HÓT HAY:

Sơn Ca con nuôi mãi đến tháng thứ bảy thứ tám mới biết hót. Những con hót là con trống, chủ chim phải lựa ra nuôi riêng mỗi con một lồng để dễ chăm sóc và tập luyện.

Trong những tháng đầu chim mới tập hót, giọng hót của chúng chẳng khác gì tiếng dế kêu, nghe không hay ho gì cả. Nhưng dần dần giọng chim to dần và bắt đầu khởi sắc hơn. Trong dịp này bạn có thể dùng kinh nghiệm của mình để chọn lựa ra những chim có giọng hót trội nhất, do tài năng bẩm sinh của nó, đế nuôi riêng, hy vọng sau này nó sẽ trở thành những chim có giọng hót bậc thầy, trội hơn những con khác cùng lứa.

Nuôi Sơn Ca con, bạn không nuôi chung đụng vói những giống chim hót rừng khác, vì sợ nó ảnh hưởng đến giọng hót của chim khác mà hót không hay. Chim Sơn Ca vốn có biệt tài bắt chước rất nhanh giọng của chim khác, nhất là Yến Hót, nên những người nuôi chim Sơn Ca chuyên nghiệp, rất kỵ đến việc nuôi chim Sơn Ca chung với Yến Hót, đồng thời cũng không nuôi những giống chim khác trong nhà.

Và cũng biết đến biệt tài bắt chước giọng chim khác của Sơn Ca mà người ta mới nghĩ đến việc nuôi những chim Sơn Ca bậc thầy về dạy cho chim nhà bắt chước hót theo.

Kết quả cho thấy việc tập luyện này thường đem lại kết quả rất tốt, có thể rút ngắn thời gian được một, hai năm. Vì như bạn đã biết, một con Sơn Ca con nuôi lên, nếu không được tập luyện đúng mức thì đến năm tuổi thứ ba, thứ tư giọng hót của nó mới đánh giá là hay được.

Nuôi con chim đến ba bốn năm mới nghe được giọng hót chuẩn quả thật là điều không ai muốn, vì thời gian chờ đợi đó quá lâu dài, hơn nữa lại quá tốn kém.

Những con chim bậc thầy tuy hay nhưng cũng chỉ nên sử dụng trong một thời gian năm ba tháng rồi lại phải thay chim khác. Vì chim nhà được cho nghe mãi một giọng cũng sinh nhàm chán.

Bạn cũng biết một con Sơn Ca hót hay đến độ được tôn là chim thầy thì có giá đến vài ba triệu bạc chứ đâu có rẻ rúng gì. Do đó giới chơi chim Sơn Ca thường kết bạn với nhau để trao đổi những con chim hay hầu tạo dịp cho bầy chim nhà học hỏi thêm những giọng lạ.

Bạn cũng có thể dùng băng cassette thâu giọng những con Sơn Ca nổi tiếng hót hay để về phát lại cho bầy chim nhà nghe mà bắt chước. Cách này thì đỡ tốn tiền, nhưng để có kết quả tốt, chừng một thời gian nào đó, cũng nên cho chim học hỏi những băng khác…

Trong trường hợp không thế thực hiện được những phương cách trên, thì bạn chỉ còn cách đem chim đi dượt tại các tụ điểm chơi chim nào ở gần nhà, nếu ở các tụ điểm này có khu dành riêng cho Sơn Ca học hỏi giọng của nhau.

Sơn Ca cũng như nhiều giống chim hót khác, dù chim đã hót hay, nhưng nếu lâu ngày không được đi tập dượt, hoặc không có cơ hội gần gũi với các chim đồng loại khác thì nó cũng bị “xuống” giọng, không còn hót hay như trước nữa.

Song song với việc tập luyện cho chim hót hay, bạn cũng nên chú ý đến việc nuôi dưỡng chim đầy đủ thức ăn bổ dưỡng và chăm sóc cũng như vệ sinh nơi ăn chốn ở của chim được chu đáo và sạch sẽ hơn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Gọi ngay
Messenger
Zalo chát
Bản đồ